(Cao H) Leo Lên Giường Bạn Trai Cũ - Chương 1: Năm Năm Sau Ngày Chia Tay
Thành phố Vân Hải.
Một cơn mưa đầu mùa phủ kín những con đường đông đúc.
Ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng phản chiếu trên mặt đường ướt lạnh, giống như vô số mảnh ký ức bị vỡ vụn.
Tống Thanh Di đứng trước cửa sổ kính của khách sạn Thiên Thành.
Trong tay cô là một ly rượu vang chưa từng được uống.
Năm năm.
Đã tròn năm năm kể từ ngày người đàn ông đó rời khỏi cuộc đời cô.
Lâm Dĩ Hiên.
Cái tên từng khiến cô mất ngủ vô số đêm.
Cũng là người từng khiến cô tin rằng tình yêu có thể thắng tất cả.
Nhưng cuối cùng...
Cô đã sai.
Năm đó.
Tống Thanh Di hai mươi ba tuổi.
Cô có một gia đình bình thường, một công việc bình thường và một tình yêu mà cô nghĩ sẽ kéo dài cả đời.
Lâm Dĩ Hiên xuất hiện trong những năm tháng đẹp nhất của cô.
Anh không phải người giàu có nhất.
Không phải người hoàn hảo nhất.
Nhưng anh là người duy nhất khiến cô cảm thấy mình được yêu thương.
Cho đến ngày anh nói:
"Thanh Di, chúng ta dừng lại đi."
Chỉ một câu nói.
Nhưng đã phá hủy toàn bộ thế giới của cô.
"Có phải vì Tô Y Y không?"
Khi đó cô từng hỏi.
Lâm Dĩ Hiên im lặng.
Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Tô Y Y.
Bạn thân nhất của cô.
Người từng ôm cô khóc khi cô thất tình.
Người từng nói:
"Nếu có một ngày Dĩ Hiên làm tổn thương cậu, mình sẽ là người đầu tiên đứng về phía cậu."
Nhưng cuối cùng.
Người đứng bên cạnh Lâm Dĩ Hiên lại chính là cô ấy.
Năm năm sau.
Tống Thanh Di trở thành một người hoàn toàn khác.
Cô không còn là cô gái dễ dàng tin vào lời hứa.
Cô mạnh mẽ hơn.
Lạnh lùng hơn.
Và cũng không còn muốn quay lại quá khứ.
Ít nhất...
Cô từng nghĩ như vậy.
Cho đến tối hôm nay.
Cô gặp lại anh.
Buổi tiệc của tập đoàn Lâm thị.
Một sự kiện mà cô không thể từ chối tham dự.
Tống Thanh Di bước vào hội trường trong bộ váy đen đơn giản.
Cô không muốn gây chú ý.
Nhưng khoảnh khắc cửa thang máy mở ra.
Ánh mắt của cô lập tức dừng lại.
Người đàn ông đứng phía trước.
Vẫn là gương mặt đó.
Nhưng đã trưởng thành hơn.
Sắc bén hơn.
Lạnh lùng hơn.
Lâm Dĩ Hiên.
Năm năm không gặp.
Anh vẫn có thể khiến trái tim cô đau nhói chỉ bằng một ánh nhìn.
"Đã lâu không gặp."
Giọng anh vang lên.
Trầm thấp.
Bình tĩnh.
Như thể năm năm qua chưa từng tồn tại.
Tống Thanh Di nhìn anh.
Cô cười nhạt.
"Đúng vậy."
"Lâu đến mức tôi gần như quên mất anh từng xuất hiện trong cuộc đời tôi."
Ánh mắt Lâm Dĩ Hiên thay đổi.
Một chút đau đớn thoáng qua.
Nhưng nhanh chóng biến mất.
Bởi vì bên cạnh anh.
Có một người khác xuất hiện.
Tô Y Y.
Cô ấy khoác tay anh.
Nụ cười dịu dàng.
Giống như năm năm trước.
"Tống Thanh Di."
Tô Y Y gọi tên cô.
"Không ngờ lại gặp cậu ở đây."
Một câu nói bình thường.
Nhưng khiến ký ức cũ quay trở lại.
Tống Thanh Di nhìn hai người trước mặt.
Cô từng nghĩ mình đã quên.
Nhưng hóa ra...
Có những vết thương không biến mất.
Chỉ là bị che giấu quá lâu.
Đêm đó.
Cô uống quá nhiều.
Không phải vì muốn say.
Mà vì muốn quên cảm giác khi nhìn thấy người mình từng yêu chuẩn bị kết hôn với người khác.
Nhưng điều cô không ngờ tới.
Chính là người xuất hiện trước cửa phòng cô lại là Lâm Dĩ Hiên.
"Thanh Di."
Cô nhìn anh.
Ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc.
"Anh đến đây làm gì?"
Lâm Dĩ Hiên im lặng rất lâu.
"Anh chỉ muốn biết..."
"Năm năm qua."
"Em có từng nhớ anh không?"
Câu hỏi ấy khiến trái tim cô dao động.
Bởi vì cô muốn nói không.
Muốn nói rằng cô đã quên.
Muốn nói rằng anh không còn quan trọng.
Nhưng khi đối diện với người từng là cả thế giới của mình...
Cô không thể nói dối.