Đâm Thủng (18+) - Chương 38: Kẻ Phản Bội Trong Hàn Gia
Đêm đó.
Hàn gia chìm trong một bầu không khí kỳ lạ.
Bề ngoài vẫn là một gia tộc quyền lực đứng trên đỉnh cao của Hạ Thành.
Nhưng bên trong…
một cơn bão đang âm thầm hình thành.
Hàn Mặc Thần ngồi trong phòng làm việc.
Trước mặt hắn là toàn bộ hồ sơ tài chính của Hàn thị trong mười năm qua.
Những con số tưởng như hoàn hảo.
Những dự án tưởng như không có vấn đề.
Nhưng càng nhìn kỹ…
hắn càng phát hiện những điểm bất thường.
Có những khoản tiền biến mất không rõ lý do.
Có những công ty con âm thầm chuyển quyền sở hữu.
Có những hợp đồng được ký bằng chữ ký của những người không hề biết chuyện.
Đây không phải một cuộc tấn công bên ngoài.
Đây là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ rất lâu.
Cửa phòng mở ra.
Trợ lý của hắn, Lục Minh, bước vào.
"Chủ tịch Hàn."
"Tôi đã kiểm tra toàn bộ dữ liệu."
"Có kết quả rồi."
Hàn Mặc Thần ngẩng đầu.
"Người đó là ai?"
Lục Minh do dự.
Bởi vì cái tên sắp được nói ra…
có thể khiến cả Hàn gia đảo lộn.
"Người đứng sau việc chuyển tiền ra ngoài..."
"Là Hàn Dịch."
Ánh mắt Hàn Mặc Thần lạnh xuống.
Hàn Dịch.
Em họ của hắn.
Người từng lớn lên cùng hắn.
Người từng gọi hắn là anh trai.
Một người mà hắn chưa từng nghĩ sẽ phản bội.
"Không thể nào."
Lục Minh nói nhỏ.
"Tôi cũng không muốn tin."
"Nhưng tất cả bằng chứng đều dẫn đến cậu ta."
Hàn Mặc Thần không nói gì.
Trong thế giới của hắn.
Phản bội không phải chuyện hiếm.
Nhưng phản bội từ người thân…
lại là một chuyện khác.
Cùng lúc đó.
Trong một căn phòng bí mật của Hàn gia.
Hàn Dịch đứng trước cửa sổ.
Trong tay hắn là ly rượu.
Một người đàn ông ngồi phía sau hỏi:
"Ngươi chắc chắn muốn làm vậy?"
Hàn Dịch cười nhạt.
"Ta đã chờ ngày này mười năm."
"Mười năm?"
Người kia hỏi.
"Ngươi thật sự nghĩ Hàn Mặc Thần là người duy nhất chịu tổn thương sao?"
Hàn Dịch siết chặt ly rượu.
"Từ nhỏ."
"Trong mắt tất cả mọi người."
"Chỉ có hắn mới là người thừa kế."
"Chỉ có hắn mới xứng đáng đứng trên cao."
"Còn ta?"
"Ta chỉ là cái bóng phía sau hắn."
Giọng nói của hắn dần trở nên lạnh lẽo.
"Nhưng lần này."
"Tôi muốn mọi người nhìn thấy."
"Hàn gia không chỉ có một Hàn Mặc Thần."
Người đàn ông phía sau mỉm cười.
"Nhưng ngươi quên một điều."
"Hàn Mặc Thần không phải người dễ bị đánh bại."
Hàn Dịch quay lại.
"Ta biết."
"Cho nên ta mới chuẩn bị nhiều năm như vậy."
Ngày hôm sau.
Tin tức lớn nhất giới kinh doanh Hạ Thành xuất hiện.
Một số cổ đông Hàn thị công khai yêu cầu điều tra quyền lãnh đạo của Hàn Mặc Thần.
Lý do:
"Chủ tịch Hàn có hành động cá nhân ảnh hưởng đến lợi ích tập đoàn."
Mọi người đều biết.
Người mà họ ám chỉ…
chính là Lâm Tử Yên.
Khi đọc tin tức.
Tử Yên im lặng.
Cô hiểu.
Sự xuất hiện của cô đã khiến Hàn Mặc Thần trở thành mục tiêu.
"Nếu tôi rời đi."
Cô nói.
"Mọi chuyện có thể dễ dàng hơn với anh."
Hàn Mặc Thần nhìn cô.
"Không."
"Cho dù cô biến mất."
"Những người đó vẫn sẽ tìm lý do khác."
Tử Yên nhìn hắn.
"Vì sao?"
Hàn Mặc Thần trả lời:
"Vì mục tiêu của họ chưa bao giờ là cô."
"Mục tiêu thật sự..."
"Là quyền lực Hàn gia."
Câu nói đó khiến Tử Yên im lặng.
Bởi vì cô hiểu.
Cuộc chiến này đã vượt xa chuyện giữa hai người.
Đây là cuộc chiến của hai thế hệ.
Một bên muốn giữ lại đế chế.
Một bên muốn phá hủy nó để giành quyền kiểm soát.
Đêm đó.
Hàn Mặc Thần một mình trở về căn nhà cũ của Hàn gia.
Nơi cha hắn từng sống.
Hắn mở chiếc tủ bí mật phía sau bức tranh.
Bên trong vẫn còn một cuốn sổ cũ.
Cuốn sổ mà hắn chưa từng mở.
Bởi vì cha hắn từng để lại lời nhắn:
"Chỉ mở nó khi con phát hiện người thân phản bội."
Hàn Mặc Thần mở trang đầu tiên.
Một dòng chữ khiến hắn sững người.
"Mặc Thần."
"Nếu con đang đọc những dòng này..."
"Có nghĩa là kẻ phản bội năm đó đã quay trở lại."
Hắn tiếp tục đọc.
Nhưng dòng tiếp theo…
khiến sắc mặt hắn thay đổi hoàn toàn.
"Người con đang nghi ngờ không phải kẻ đứng sau."
"Kẻ thật sự thao túng tất cả..."
"đang ở bên trong Hàn gia."
Hàn Mặc Thần nhìn chằm chằm trang giấy.
Lần đầu tiên sau nhiều năm.
Hắn cảm thấy có thứ vượt khỏi khả năng kiểm soát của mình.
Bởi vì nếu lời cha hắn là thật…
Hàn Dịch chỉ là một quân cờ.
Còn người chơi thật sự…
vẫn đang ẩn mình.